Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Lời nhắn muộn đêm giao thừa 2017

Đêm giao thừa bạn sẽ gửi lại điều gì cho năm cũ?
Cuối cùng thì thời khắc chuyển giao năm cũ sang năm mới cũng đã đến. Không nhắc đến các dự định đã hoàn thành và dự định trong năm mới, trong note này sẽ chỉ là những lời muốn nhắn gửi đến một vài người thương và lẫn cả người-đã-từng-thương thôi.
Ú: Chắc trong các note của tui thì bà luôn đứng đầu danh sách nhỉ? Tuy là tui không biết chúng ta còn thân không và thân theo kiểu nào nữa nhưng tui chắc rằng có mà vài năm sau nữa thì những hồi ức tốt đẹp nhất của tui về bà, nó vẫn luôn ở đó. Xin lỗi bà nhé.
Trâm: Cảm ơn bà vì những điều mà bà đã làm cho tui, chẳng hạn như ở bên cạnh tui vào ngày sinh nhật hay lúc tui deative facebook đã cuống quýt cả lên để tìm tui. Thật sự tui rất trân trọng tình bạn của chúng ta nhưng cũng giống như ú, tui thật sự không biết chúng ta sẽ đi được với nhau bao lâu nữa vì tui là một người vô-cùng-hời-hợt, nhiều khi cũng không chú ý là mình đã bỏ lỡ ai, bỏ lỡ lại điều gì phía sau lưng mình bà à. Rồi mai này, chúng ta đều có cuộc sống riêng, sự nghiệp, gia đình thì .. chúng ta liệu có mất nhau không bà?
Tương lai là điều không thể định đoán được. Thế nhưng, dù sau này nếu chúng ta có lỡ bỏ lại nhau thì hãy nhớ lại những kỷ niệm mà chúng ta từng có để giữ lại phần tốt đẹp của nhau nhé!
Mẹ ngox: Trong năm qua hình như mẹ con mình ít nói chuyện với nhau lắm mẹ ạ. Con biết mẹ bận, mà con thì lại lười =)) Nhưng mà mẹ ơi, con yêu mẹ! Không hiểu vì sao con lại cảm thấy giữa con và bố mẹ lại có sợi dây liên kết lạ lùng như thế. Lúc nào con cũng cảm giác rằng bố mẹ sẽ lo lắng lắm nếu con chẳng may không ổn hay e ngại nếu con trở nên yếu đuối. Bố từng nói với con là - đối với bố mẹ đừng bao giờ mang mặt nạ. Nhưng mà mẹ này, con thật sự chưa bao giờ đối diện với bố mẹ bằng thứ mạnh mẽ giả tạo mà còn hằng xây dựng. Đối diện với bố mẹ luôn là con - một đứa con gái non nớt và yếu đuối, cần che chở bảo vệ trước những sóng gió, va vấp của cuộc đời. Thế nên, bố mẹ luôn là hậu phương thôi thúc con từng ngày một là phải kiên cường lên, đừng bao giờ gục ngã. Con yêu bố mẹ! Con xin lỗi vì đã không thể ở bên cạnh mẹ lúc mẹ chật vật với nỗi đau hay khi mẹ cần ai đó che chở. Nhưng mẹ hãy tin con, con luôn ở đây, là người con gái trên-danh-nghĩa của bố mẹ với tất cả tình cảm chân thành nhất mà con có.
Vài lời sau đây là gửi đến bố.
Bố ơi, bố đang ở đâu? Bố có khoẻ không bố? Ngót nghét mà bố cũng trốn được hơn nửa năm tròn trĩnh rồi bố nhỉ, không biết bố có nhớ đến con không, có biết là con lo cho bố hay không. Bố à, tại sao bố cứ phải kiên cường như vậy, tại sao bố cứ phải chịu đựng nỗi đau một mình vậy? Con không thích bố như vậy đâu! Khi mà bố trở về nhất định con sẽ không tha cho bố!
Cuối cùng, dù bố đang ở nơi đâu thì hãy bình an bố nhé!
Conan & Maiden: Cảm ơn 2 bạn đã mang đến cho Mẫn thêm một kỷ niệm đẹp trong tuổi trẻ của mình. Rồi chúng ta sẽ lại gặp nhau và cùng nhau tâm tình đến sáng như thế nhé ^^
Yuri: Chị luôn dõi theo em và luôn ngưỡng mộ vì những điều em đã và đang làm cho tuổi trẻ của mình. Chị từng ước mình cũng có được một tuổi trẻ ngông cuồng tự do tự tại như thế ^^ Nên, sống tốt nha bé!
Dũng: Tới mi ta cũng không biết nên nhắn gửi điều gì nữa. Chắc tại bình thường quá không có gì đặc sắc há há. Đùa chứ, cảm ơn mi vì đã luôn yên lặng mỗi lúc ta không vui và xả lên mi. Cảm ơn mi vì đã luôn tin tưởng ta. Cảm ơn mi vì đã làm bạn của ta ^^ Hy vọng ngày chúng ta về cùng một chuồng sẽ sớm đến và mi hãy tin ta, những dự định của ta luôn có tên của mi trước tiên =))
Anh: Những lời muốn nói chỉ có thể gói lại thành 3 chữ: Cảm ơn anh.
Người đã từng thương: Cảm ơn và xin lỗi vì tôi đã không phải là người như bạn mong muốn. Đi đến bước đường này tôi nghĩ chẳng có cách nào có thể trở về như ngày xưa nữa. Mong bạn sống tốt và bình an.
Tiếp đến là gia đình của tôi...
Ba: Con chưa từng nói rằng con yêu ba hay con thương ba nhiều như thế nào. Ở xa gia đình lâu quá nên thi thoảng con lại chợt quên mất sợi dây tình thân của mình vẫn tồn tại, con xin lỗi ba. Nhưng ba luôn là một tượng đài vững chắc trong lòng của con. Là một người vô cùng ưu tú mà 2 đứa con của ba không ai có thể noi theo được. Mong rằng trong năm mới, mọi buồn phiền của ba sẽ tan biến đi hết và sống một cuộc sống bình an, vui vẻ! Con cảm ơn ba vì đã luôn yêu thương và bảo bọc con, nếu không có ba con đã không thể là con như ngày hôm nay ^^
Con thương ba!
Anh hai: Hãy chăm sóc cho ba, và cả mẹ nữa. Đừng bao giờ vội vàng, lúc nóng giận hãy nghĩ lại rằng họ chính là những người dùng cả trời thanh xuân của mình để tạo nên chúng ta. Cái tuổi mà bây giờ chúng ta lại đang nằm nhà xem phim và ăn quà vặt.
Thương hai! Còn điều này nữa, dù có chuyện gì xảy ra em vẫn là đứa em gái đanh đá của anh hai nên có gì không vui hãy nói nhé!
Tiếp theo là tôi.
Thêm một năm trải nghiệm và làm được những điều tưởng chừng như không bao giờ làm được. Mong năm mới sẽ mạnh mẽ hơn, tập trung hơn và sớm hoàn thành các mục tiêu đã đề ra.
Những chuyện không vui cũ kỹ, những người không thương dĩ vãng xin gác lại năm cũ để tâm hồn được thảnh thơi và nhẹ nhõm hơn. Sang năm mới là những điều mới mẻ, là ước mơ, là đam mê, là hy vọng, là tình yêu đong đầy của tình bạn, tình thân. Hy vọng vạn sự suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió. Hạnh phúc bình an ^^
Yêu cả nhà! Mong rằng mọi người sẽ luôn tiếp tục yêu thương Mẫn và giúp đỡ Mẫn trong năm nay!
Mẫn.

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Bé Mẫn về Cù Lao Tân Lộc dầu năm 2017



Cảm nghĩ của con gái trên Facebook vào ngày 4/2/2017 lúc 19:32
Vừa đi ăn giỗ ở quê Ngoại về. Cảm xúc khó tả quá!
Đây không phải là lần đầu tiên mình trông thấy khung cảnh bao la rộng lớn của vùng quê sông nước thế nhưng lần nào cũng vậy, cũng bị chìm đắm trong vẻ đẹp đơn sơ và bình dị của nó, nơi có những chuyến đò hàng ngày chăm chỉ đưa khách sang sông. Lúc sang đò để đi về, chỉ ước là hoàng hôn buông xuống thì cảnh tượng sẽ còn đẹp biết bao :))
Lần này về mình vô tình gặp lại người anh trai họ hàng ngày xưa hay ghé nhà mình chơi, hồi ấy bọn mình cũng khá là thân thiết. Đến khi mình sang Mỹ rồi trở về cũng được 8 năm chưa có dịp gặp nhau. Nay gặp lại chẳng ai nhận ra ai, anh ấy thì cao lớn, đẹp trai ra, chẳng có nét nào giống như lúc bé nữa, còn mình thì lại ở mãi tuổi 13. Thời gian thật kỳ diệu, quả thật rất kỳ diệu! Tiếc là không chủ động xin được sđt anh ấy T T
P/s: Đi dài đường mới chợt nhận ra, Cần Thơ ngày nay giống với HK năm 2005 =))

Bà xã lúc nầy là như vậy đó, lúc nào cũng là Bà Xã của mình mà. Hình lấy trên Nick Facebook của bé Nhí (Nguyễn Nguyễn)
Hình 2 tấm lấy trên Nick Facebook của chị Hai Viến:
Bà xã dự tiệc cưới con anh Sang

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Những giờ phút trầm mặc

Nhớ con gái quá. Nhìn con trên Facebook vui vẽ mà Ba buồn vô tận vì không lo được cho con. Ngày xưa, , dạo nhà mình còn ở Cần Thơ, mỗi tối Ba Mẹ đều đi mua cá viên chiên cho con ăn. Món nầy ngon lắm, thường mua ở gần khu vực Cung thiếu nhi là chổ mối quen. Nhà mình lúc đó đã có khó khăn, nhưng dù sao vẫn rất nhiều kỹ niệm êm đềm và hạnh phúc. Lúc đó, mỗi người một phần ăn thêm mỗi tối. Ba cũng rất thích món ăn nầy. Cảm ơn chị Ngân đã mua giùm cho con và cảm ơn tấm hình nầy đã giúp Ba có được những giờ phút trầm mặc để nhớ về Mẹ và các con của Ba.


Ngày 4/12/2016

Bình luận
Hường Hoàng cái hộp rì kia bồ ơi = )))
Nguyễn Mẫn Cá viên chiên đó bồ  mà nàg hok có ăn, bà chị ăn =))
Hường Hoàng chị hum bữa hở...
Nguyễn Mẫn Yup, chị Ngân đó
Hường Hoàng hế hế, thế nàng bảo cho con bé mụp mụp hôm bữa gửi lời chào nha
Nguyễn Mẫn Oki  bả mua 20k cá viên về xong nàg không ăn, 15 phút sau hết luôn =)) phục ghê =))
Hường Hoàng trung bình gần phút 1 viên thôi mà = ))))

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Tâm sự của con.

Avatar của con gái
Nhớ con quá, chỉ còn cách vào Face tìm kiếm những hàng tâm sự của con mà thôi. Người biết chẳng có ai, chỉ có cha con mới hiểu mới biết điều gì đã khiến con có những hàng tâm sự như thế và sức chịu đựng như thế mà thôi. Thậm chí vì sao mà con phải quay mặt vào với một ý nghĩ hết sức kiên nghị. Có thể từ cái Avatar của con, dạo khởi đầu tạo Face cũng đã có nhiều ý tứ khắc họa sâu cuộc đời mà Ba buồn ở tự tâm bất tận. Đến với con cả trên Face mỗi lần hand out trên mạng và cả ngay lần về VN năm trước, cũng không tài nào nói thật được điều mà Ba cảm nhận. Chỉ mong sao cho con luôn được bình an, vui vẽ...và điều mong mõi duy nhất rằng cả nhà mình sẽ đoàn tụ hiệp vầy.

Ngày 17/11/2016 con gái tâm sự trên Facebook:
Nhiều người còn nghĩ, "Ừ đằng nào người ta cũng nghĩ mình xấu, chi bằng mình xấu luôn đi cho rồi. Trở nên tốt hơn để mà làm gì khi người ta còn chẳng thèm nhận ra?"
Thế nhưng, liệu có cần thiết không nhỉ, khi mà chúng ta nên sống vì chính mình một cách đúng đắn hơn? Thái cực quá ích kỷ hay quá quên mình đều là hai thái cực tệ hại. Một là làm đau người khác, hai là tự hành hạ bản thân. Thay vào đó, hãy sống tốt với người khác trong khả năng của mình, và trở thành một người tốt hơn vì-chính-mình. Không cần ai khác công nhận.
Bởi ở cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì. Có những bước ngoặt khiến cho kẻ tội đồ trở thành thánh nhân, hay thánh nhân rớt xuống trở thành kẻ bị oán thán. Và dù sao, sự thành thực với chính mình mới là điều quan trọng nhất. Chúng ta muốn gì, đâu cứ phải hỏi người khác mới biết. Chỉ có cách là tự nhìn vào trong để tìm câu trả lời mà thôi.
Ngày 19/11/2016 con gái tâm sự trên Facebook:
Khi tôi: 50 tuổi
Khi viết những dòng này tôi vẫn nghĩ rằng có thể tôi sẽ không đi được đến đây, tôi sẽ dừng lại ở tuổi 30 hay 40 gì đó, tất cả đều không thể đoán trước được. Thế nhưng, nếu 30 năm sau tôi share lại stt này thì chứng tỏ tôi đã rất kiên cường, rất kiên cường khi từng ấy năm, trải qua bao nhiêu biến cố mà tôi vẫn sống tốt và tồn tại.
Tôi muốn trở thành: Một chủ quán cà phê nhỏ, nơi chất chứa thật nhiều sách và những thứ tôi yêu thích. Và là một người thiết kế giỏi có nhiều dự án nổi bật.
Bạn thân nhất: Sẽ vẫn là những người bạn ở tuổi 20 này.
Hẹn hò với: Tuổi này thì chắc sẽ không hẹn hò với ai.
Nỗi sợ lớn nhất: mất đi người thân.
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn luôn nghĩ rằng, khi tôi 50 tuổi: Tôi sẽ hoàn thành những ước mơ và dự định của mình. Sẽ có 1 bé gái gọi mình là mẹ, và tôi sẽ kể cho con bé nghe về cuộc đời của mình, dạy cho con bé biết rằng muốn sống tốt phải như thế nào.